BWCNV_2A

2

Hoàng hôn mùa hạ in bóng xuống ngõ sau đại học T trong sự tĩnh lặng không lời. Những cột điện phía trước dãy phòng cũ kĩ trở thành điểm đậu lý tưởng cho bốn, năm chú sẻ non mỏi cánh đang lim dim …

Lăng Thiển đang rít thuốc trong phòng tập của nhóm nhạc anh tham gia. Hai thành viên đứng cạnh đều tỏ vẻ bất mãn, khó chịu liếc xéo anh. Phòng tập cấm hút thuốc, ngoại trừ tay hát chính Lăng Thiển và tay trống Thái Tân Xí (1 kái tên xí hoắc nữa nà TT^TT), không còn ai hút thuốc trong này.

Dàn nhạc này tên là “Edison”, trừ Lăng Thiển, các thành viên khác đều là sinh viên năm nhất. Sở trường của nhóm chính là thể loại nhạc mang âm hưởng Psychedelic Rock (1), cũng có chút tiếng tăm ở đại học T.

Sau khi gia nhập nhóm, Lăng Thiển mới nghe bọn họ nhắc tới lý do vì đâu lại chọn cái tên “Edison”. Ấy là vì họ muốn tưởng niệm nhân vật vĩ đại đã phát minh ra bóng đèn, mang ánh sáng rực rỡ đến cho cả hành tinh này.

Thời điểm mới lần đầu nghe thấy tên nhóm, Lăng Thiển đã nhíu mày cười khẩy phản bác. Bởi vì, nói thật tình, thế giới này có ánh đèn điện thì đã làm sao nào? Bất quá cũng chỉ như vậy thôi! Không phải hằng đêm bóng tối vẫn phủ chụp lên vạn vật đó ư?

Cho dù ánh sáng có tràn đầy hơn nữa, cũng sẽ không rọi tới được những hố sâu đen ngòm được khoét sẵn trong nội tâm con người, không đuổi hết được những muộn phiền lẩn lút trong tâm hồn họ, không phải đúng thế sao?

Lăng Thiển nhớ ngày còn bé, đèn nhà anh không khi nào được mở lên. Người đàn bà nóng nảy và gã đàn ông lạnh lùng đó cứ tằn tiện từng lời mà sống cạnh nhau; mỗi ngày đều ăn cùng một bàn, ngủ cùng một giường, đọc cùng một tờ báo, mặt đối mặt, nhưng chưa bao giờ nói với nhau một câu nào.

Họ rất kỳ quái, giống như thể đã quen thân với bóng tối. Mặc kệ ngoài trời tối ngầu đến độ nào, bóng đêm mịt mùng ảnh hưởng đến công việc mình đang làm dở, họ cũng không giơ tay ra bật đèn trước. Lần nào cũng chính cậu nhóc Lăng Thiển tự mình bắc ghế, với tay, kiễng chân lên bật công tắc đèn. Nếu không, anh nghĩ, buổi đêm trong căn nhà đó nhất định sẽ chẳng khác chi một chiếc lồng tăm tối, khiến cho cơn ngột ngạt bức bối râm ran khắp lồng ngực người ta.

“Nè, anh Lăng, lát nữa anh phải hát rồi, hút thuốc không tốt đâu…” Trần Thất đi tới, tiến lại bên cạnh, cười nhăn nhở cả mặt, yêu cầu anh. “Nếu ngài ca sĩ đáng mến bị mất giọng, hát không ra hơi, bọn em đến là khốn đốn mất thôi.”

Kỳ thực, Trần Thất chẳng hề mảy may lo lắng chuyện anh bị mất giọng. Lăng Thiển y chang quái vật, mặc kệ đã rít bao nhiêu thuốc lá, chỉ cần mở miệng, lấy hơi là có thể cất lên chất giọng tuyệt vời. Trần Thất bảo anh dụi thuốc là vì khắp phòng tập bày la liệt dây nhợ của nhạc cụ, có lẽ chỉ một tàn thuốc cháy dở cũng đủ thổi bùng lên một trận hỏa hoạn, thiêu rụi toàn bộ nơi này.

“Dập đi là được chứ gì.” Vừa nói xong, Lăng Thiển toan đem điếu thuốc dí lên tay cây cầm đàn bass đang treo ờ góc tường.

Ngay trước khi anh kịp phá hư cây đàn, Trần Thất đã nhanh tay lẹ mắt đưa gạt tàn thuốc cho anh. Y phàn nàn: “Anh à, anh đừng làm những chuyện khiến người ta chết khiếp hoài, có được không? Đàn này A An cưng lắm đó.”

“Dù sao thì nhìn điệu bộ nó cũng đâu muốn đàn…” Lăng Thiển vẫn cứ trơ ra. Đối với các thành viên trong nhóm, ngoại trừ Trần Thất và tay trống cũng hay xả thuốc um cả phòng tập như ống khói nhà máy, Lăng Thiển đều chẳng hề lý tới ai.

“Anh nói gì lạ thế! Đệm nhạc cho anh là chuyện nó cầu còn chả được nữa là.” Trong mắt Trần Thất, Lăng Thiển là một ca sĩ chính lý tưởng. Ngay lần đầu tiên trông thấy anh ở Pub, Trần Thất đã hoàn toàn bị phong cách trình diễn của anh chinh phục.

Mỗi lần biểu diễn, Lăng Thiển đều không ăn diện hóa trang cầu kì gì cả. Cứ tóc đen, mặt mộc, áo phông, quần jeans mà tiến thẳng lên sân khấu. Anh cũng rất ít khi biểu diễn động tác tay chân, cũng không nói một câu làm vui lòng khán giả. Cứ mở miệng ra là hát, hát và chỉ hát, không hơn.

Nhưng một khi đã cất tiếng hát sẽ mang đến trọn vẹn cảm giác của một ca sĩ. Dưới sự động chạm nhẹ nhàng từ những ngón tay tinh tế, chiếc micro trở thành tình nhân của anh. Anh nhắm nghiền mắt, đầu hơi cúi xuống, dáng vẻ khi đối diện với chiếc micro màu bạc trông như thể đang triền miên hôn tình nhân.

Từng lời ca quyến rũ ngang tầm với yêu tinh tuôn ra từ kẽ môi đỏ mọng giống như thứ bức xạ phát tán chất độc. Mỗi thớ thần kinh của người nghe sẽ bị anh khiêu khích đến mức toàn thân họ run lên từng chập. Ngoài tiếng mẹ đẻ, anh còn biết cả Anh ngữ, Pháp ngữ, tiếng Quan Thoại và cả tiếng Tây Ban Nha. Các loại ngôn ngữ, các kiểu tiết tấu, giai điệu trầm bổng, trữ tình hay bốc lửa, anh đều sành sỏi. Một con người lắm tài hoa, nhưng không biết tại sao lại cực đoan chống đối việc tiến quân làng giải trí, từ chối con đường phát triển thành một ca sĩ chuyên nghiệp.

“Được rồi, đã chỉnh âm xong. Anh Lăng, anh lên thử đi.” Cuối cùng, một thành viên khác trong dàn nhạc đã giúp anh điều chỉnh xong âm lượng micro. Những tia nắng còn sót lại cuối ngày đã rớt lại đằng sau các khối kiến trúc đồ sộ của thành phố. Đó cũng là lúc thế giới quanh đường xe điện ngầm chấm dứt một ngày làm việc, năm cậu sinh viên bắt đầu một bản remix (2).

Đây là bản nhạc Pháp anh viết cho mùa hạ này. Bản “Quand tu ne m’aimes plus” (3). Lăng Thiển đã sớm thuộc làu mỗi ca từ trong đó, anh đến trước micro, bàn tay đặt lên trục micro, nhẹ nhàng mơn man. Anh bắt đầu hát.

Anh rất thích hát. Mỗi lần hát, anh sẽ coi chiếc micro như thân thể Phạm Nghi Cảnh (zị là ổng lậm nặng lóm òi, chỉ có điều hẻm bik thâu). Chưa khi nào có ngoại lệ. Anh hôn nó, đôi tay đặt lên nó mơn man lên xuống, kể cho nó nghe nỗi cô đơn sâu kín trong nội tâm và sự bất mãn của anh với đời. Có như vậy, khi phải quay đầu lại đối diện với hiện thực tối tăm tàn khốc, anh sẽ không thấy mình khiếp nhược nữa.

Chỉ có điều, Phạm Nghi Cảnh trong đời thực sẽ không biết được câu chuyện tuổi thơ anh sống dưới mái gia đình không có ánh đèn.

Lăng Thiển chưa từng dám kể Phạm Nghi Cảnh nghe câu chuyện ấy, vì anh sợ. Loại người kiêu ngạo như Phạm Nghi Cảnh một khi đã biết thì nhất định sẽ ghét anh, sẽ lập tức rời bỏ anh, sẽ dựng hẳn một bức tường chắn giữa anh và cuộc sống cậu. Giống như tất cả những người đã biết lai lịch anh, cậu sẽ dùng hết mọi khả năng có thể để xua đuổi anh, sẽ không bao giờ coi anh như gã đàn ông bình thường nữa. (gì mà ghê zị, em cũng mún bik ó___ó *nhảy nhoi nhoi lên*)

Ai đó từng nói, nỗi sợ ăn sâu vào tâm thức, sợ đến mức không cách nào chịu đựng được sự chối bỏ của người kia, cũng gọi là thích.

Bởi vì, nếu không có Phạm Nghi Cảnh ở bên anh, anh sẽ yếu đuối đến nông nỗi ngay cả ý nghĩa vì sao anh muốn đi tiếp cuộc đời này cũng mất nốt.

./.

Một mớ kiến thức hầm bà lằng về âm nhạc đêy:

(1)   Psychedelic rock , còn gọi là acid rock , được ” định nghĩa ” là thể loại rock ảo giác , hay rock siêu thực . Điểm đặc biệt nhất của Psychedelic rock là sự thoải mái phát triển theo trí tưởng tượng của người sáng tác cũng như người biểu diễn , không hề tuân theo bất kì 1 cấu trúc âm nhạc thông thường nào .

Link tìm hiểu http://hskl.net/f/archive/index.php?t-2256.html

Tìm vã hết mù hui hột. Chưa bau hờ rớ tía Rock rap gì hik trọi

(2)   Một số kiến thức về beat, remix và DJ:

Nhạc beat (còn gọi nhạc phối) là bài nhạc không có lời. Có nghĩa là một bài hát đã bị tắt tiếng ca sĩ hát đi. Nhạc beat hay còn gọi là nhạc Karaoke đó. Nhạc beat dùng để cho ai muốn hát lại bài của ca sĩ đó.

Nhạc mix: là nhạc đã qua chỉnh sửa (thêm bớt nhạc này nhạc nọ từ đâu đó vào nhưng vẫn giữ nguyên lời ca sĩ, chỉ khác nền nhạc. Nhạc sau khi mix sẽ trở nên sôi động hơn, thành nhạc dance. Nhạc mix là viết tắt của từ remix (dù sao thì cách gọi remix dường như phổ biến hơn).

Nhạc DJ: về cơ bản khi nghe ta có cảm giác giống Remix. Nhưng chúng cũng có điểm khác. Bản thân nhạc DJ cũng có 1 số đoạn nhạc từ “một hoặc nhiều” bài nhạc khác chắp ghép vào, mix lại với tốc độ khác và thêm các hiệu ứng âm thanh. Còn để tự sáng tác ra 1 bài nhạc DJ mới toanh thì đầu tiên người ta phải thu âm 1 số đoạn nhạc do họ tự tạo ra rùi thêm hiêu ứng vào. Nhạc DJ đa phần được chuẩn bị từ trước sau đó phát hành ra đĩa.

Cái này hoàn toàn lượm lặt từa lưa thôi, ta mù nhạc, haizz… Ai bik thêm gì mời đóng góp ý kiến hộ.

(3)   Tựa bài hát dịch là “Khi em không còn yêu tôi nữa”.

=))) Đọc phần này mới thấy nội tâm anh Thiển còn rắc rối hơn pé Cảnh nhìu ha. Đúng là cái loại người bề ngoài xuề xòa nhưng trong lòng có sóng ngầm thật khó nắm bắt. Có cảm giác như ảnh cố tạo ra vẻ bất cần đời để bảo vệ mình khỏi sự tàn nhẫn của thế giới bên ngoài ghê.

41 thoughts on “BWCNV_2A

  1. thích đến điên đảo cái kiểu lãng đãng đôi ko ra đôi cặp ko thành cặp này nhớ :)) lúc nào cũng cần nhau, 1 cách tự nguyện, mà ko bị trói buộc bởi bất cứ cái trách nhiệm nào.
    Mình thích giọng văn của bạn, quả thật bây giờ không phải editor nào cũng làm ra 1 bản không quá phụ thuộc vào QT như này. Cảm tạ. Ngày lành.

    • Thật ra, tớ thấy ngày càng có nhìu editor giọng văn được lém chớ, chẳng wa hiện giờ editor mọc lên như nấm sau mưa nên bạn thấy thế thui, với lại mọi người tập edit riết sẽ lên tay thui, bi h tớ cũng ko dám nhìn lại những gì mình đã edit hùi mí tập tễnh ngồi thiền vs anh QT nữa là =.=!!

  2. Chậc, cảm ơn bạn vì đã respond lại thẳng thắn như thế.
    Đúng là 9 người 10 ý, không fai ai cũng như ai,mềnh đã gặp TH bạn editor k mún đọc n~ com cho có để xin xỏ pass ( tor đó bạn cũng biết). Thực sự xin lỗi vì đã “tưởng là mềnh hiểu bạn” và lại lặp lại n “lời bao biện” bạn đã gặp quá nhìu.
    Theo mình nghĩ, n fangơ đúng chất chả mấy ai lượn ra lượn vào 1 chỗ để ịn like thấp tè cho bạn, thường thì n người đó 1 đi k trở lại, vậy nên số lượng views lớn chẳng lẽ k có 1 chút ý nghĩa nào với bạn?
    Mềnh xin lỗi vì văn chương cũng chả lai láng nên cũng k “xuất chỉ ra thơ” đc. Cứ cho là một lời bao biện nữa đi, n để viết ra những dòng này mình vừa ngồi luyện “nhất dương chỉ”, vừa nặn não để viết sao cho đúng ý, k gây hiểu lầm hay fản cảm. Mềnh cũng chưa từng edit một bộ nào cho ra hồn nên bảo để hiểu đc nỗi khổ của editor cũng là bố láo. Bạn bảo những dòng “thích câu truyện này” hay “nó khiến tôi thấy thú vị” cũng làm bạn vui, n bạn có đảm bảo ngta nói đúng lòng mình.
    Nói thật edit thì lâu, đọc vèo một cái thì quá nhanh, mấy ai bỏ thời gian để nghiền ngẫm 1 chương xem nó hay dở ra sao, sai sót chỗ nào…
    Bạn thích n~ dòng ấy n cố tình bỏ qua n~ lời thật lòng của một số reader #. Nếu bạn khăng khăng n~ câu động viên đó là đáng với công sức bạn bỏ ra, mình biết vậy.
    Bảo k tự ái là trá, n nghĩ lại 1 ngày bạn lại tiếp k biết bao nhiu readers với “n~ câu tương tự”, mềnh…chậc..thôi bỏ đi, đích thì chỉ có một- lại quá nhìu mũi tên, 1 vài mũi k bịt đầu kim loại, k đến đc đích cũng đành (lảm nhảm :>)
    K có ý gây war, đúng sai tùy bạn định
    Mong bạn có tinh thần mà edit típ (dù là niềm tin a :D)
    Ngày lành!

    • Tôi thì nghĩ là thế này bạn ạ, níu người ta ko thực sự thấy thik thì chẳng ai hơi đâu mà viết cho tôi những dòng đó cả bạn à. Bởi vậy theo ý tôi, những dòng ấy vẫn có cái ý nghĩa của nó. Giống như ko có nhà văn nào từ chối 1 độc giả chỉ biết nói với ông ấy 1 câu “tôi rất thích các tác phẩm của ông” cả ạ. Tôi ko fải nhà văn, hay dịch giả chuyên nghiệp gì, chỉ là 1 editor cùi bắp, nhưng vẫn là người thôi bạn ạ. Khi 1 ai viết ra cái gì đó cho người khác đọc, hiển nhiên là cũng mong nhận được phản hồi từ phía người đọc. Hiển nhiên níu có thể góp ý xây dựng thì rất đáng quý, nhưng những lời động viên cũng có ý nghĩa của riêng nó. Không ai có thể phủ nhận được ạ. Vì nói cho cùng, ko ai muốn viết ra thứ gì mà ko thấy được ai đón nhận. Tôi ko mún phủ nhận comment của các bạn gửi đến mình chỉ với những lời tâm tình ngắn gọn như vậy, vì dù sao nó cũng hơn hẳn là ko có gì, và người ta phải thực sự có hứng thú mới có thể đọc hết mớ tâm tình ngoằn ngoèo rối rắm của tôi và gửi lời động viên cho tôi, cũng như bạn đã làm. Tôi đã từng edit 1 câu nói “ko có tác giả nào sẵn lòng sáng tác tiếp trong tình huống đã mất hết bạn đọc” và tôi thấy nó đúng bạn ạ, tôi cũng thấy mình khó mà típ tục edit trong tình trạng độc giả phớt lờ tôi wá nhìu.

      Còn chuyện tôi phải đối mặt vs bao nhiu cái comment giống nhau như vậy thì bạn lo hộ tôi wá xa rồi ạ, đối với tình huống như vậy người ta có cách đối đáp giản dị hơn nhìu, nên vấn đề ấy chỉ mình tôi lo là ổn rồi bạn ạ. Cảm ơn bạn vì sự quan tâm này.

      Vì tôi biết bạn cũng có hứng thú với câu chuyện này và muốn động viên tôi, nên tôi cũng ko mún gây chiến tranh hay sóng gió gì cả. Chỉ có điều, vẫn phải nói rõ là tôi ko ưng câu ấy của bạn (về việc đã còm thì phải còm cho chất, ko thì bất lực ấy ạ). Bản chất câu nói này ko fải có ý xấu, nhưng nó có thể làm tiền đề xoa dịu những reader wen thói ngủ yên khác, nên đối vs tôi, nó rắc rối và ko giúp tôi thoát khỏi bế tắc tí nào ạ. Vì thế tôi chỉ còn cách thẳng thắn nói ra wan điểm của mình, dù nó có thể làm 1 người đang an ủi tôi như bạn thấy hẫng thì tôi cũng đành chịu, và bởi vậy mà tôi đã gửi đến bạn lời xin lỗi đấy thôi. Và tôi nghĩ việc bày tỏ wan điểm của chúng ta nên dừng tại đây vì níu hai người lập trường đối nhau chan chát thế này có đi tiếp cũng chả tới đâu.

      Chúc bạn một đêm thật đẹp!

      P/s: Tôi cũng muốn nói tôi cảm ơn sự thẳng thắn mà bạn đã dành cho tôi.

      • 🙂 Người ta nói “sự thật mất lòng”, dưng mờ ai cũng mất lòng mất ruột như vậy thì chả còn ma nào dám phang thẳng, phang thật nữa ồi. Chả ai dám vỗ ngực tự sướng là mình lun đúng cả. Nên mình nêu ý kiến, có người chỉ ra đc chỗ sai làm mình phục thì phải công nhận thôi 😛 Mình k đứng trên lập trường của bạn nên k tự ý thức đc quan điểm của mình “sẽ là tiền đề” cho nhìu reader “gone with the wind” a. Thành thật xin lỗi.hề
        Mong vẫn đc đọc nhiều tác phẩm bạn edit.
        Hnay có chuyện bùn bùn nên hơi bị xìu.hức hức.Ị_Ị
        Ngày lành a!!

      • Có lẽ nói là tiền đề cũng hơi wá thật, nhưng nói chung cũng xoa dịu được nhìu con tim hay wên đó đó. Nhưng mà kái chuyện nì cũng ko có gì vui, nên đừng nói đến nó nữa héng. Cảm ơn bạn vẫn luôn ủng hộ, mong những chuyện ko vui của bạn sẽ chóng qua. Tớ cũng xui, wa nay ko lên mạng đc, toàn chuyện gì đâu hem hà = =

  3. Oài, mềnh chưa làm xong bài, nản quá nên vào đây, vớ đc cái văn án, lại đọc lun 2 chương đầu, khoái chí quá thế là cọp pết đến tận đây. Định đặt gạch ùi com sau dưng mờ..thôi cứ cho mình nói vài dòng.
    Thực sự là thấy mấy dòng dưới ch.4 nên k đành lòng quay ra *gãi đầu*. Có lẽ với editor nào, sự động viên,quan tâm phản hồi của reader cũng là rất đáng quý, nhất là với n~ tor dễ đi vào con đường nản-> tự kỉ (như cái anh bên kia a :”>). Theo mềnh thì cũng có rất nhìu độc giả có lòng mà bất lực (nêu lý do thì khéo lại bị gán tội biện hộ *_*). Đơn cử như mềnh với bà chị gái thôi, mún đọc DM quớ đi mà k có time (bà chị trông baby, mềnh thì còn lê mông đi học a-may mà cũng sắp thoát kiếp SV :)) Thế nên toàn là lết ở các nhà kím truyện, cop về ùi để đó lúc có time thì lôi ra nhấm nháp. Chỉ đành nhấn vote thui chứ cũng ít khi com. Đã để com thì fai chất, chứ tuềnh toàng cho có thì..càng thấy có lỗi hơn. Dù bít là cái time đó so ra với công sức các editor bỏ ra chả là cái thá je. Mềnh viết ra đây vì mong bạn hiểu dù k nói ra n có rất nhiều người lun ủng hộ cho các bạn.
    Ối zùi, gần sáng mất ùi, lại 1 đêm trố mắt (có khi nào sắp thành cô tiên bà, hị hị)..Chúc ấy có thêm niềm tin edit típ bộ này. Bộ bạn cũng chất lắm a, chưa thấy anh công với anh thụ nào mà xưng mày-tao như trong nì ^^!Mong đc xem típ tiến triển của 2 anh.
    Ngày lành!!

    • Vốn dĩ tôi kiu ca là vụ vote và like, wá ít so vs công sức tôi bỏ ra, thậm chí là wá bết (như ai đó trong số các bạn chấm điểm thấp lè tè). Còn vụ comment đáng lý tôi ko có nói đến, nhưng bạn đã nói thì tôi nói thế này: nếu comment vất vả khổ sở thế thì tôi cũng ko fiền các bạn zị, chúng ta cứ edit và đọc bằng niềm tin cho đôi bên đỡ… khổ. Vì làm bộ này tôi fải chạy vạy ngược xuôi wa mạng Tàu hơi bị nhìu, và ko fải con chữ nào tôi cũng tìm được kết wả ngay dòng đầu tiên, mà hẳn là nhìu dòng sau đó nữa cơ (có đôi lúc tôi thấy thời gian tôi bỏ ra tìm kím còn ăn chán thời gian tôi ngồi edit, mà trừ HCT ra, những bộ khác ko ngốn của tôi nhìu time thế đâu ạ). Nên tôi nghĩ tôi cần động lực lớn, níu ko dễ tịt ngòi lắm ạ.

      Comment thì tôi nói thế này, các bạn thì hô hào “thật ko biết fải nói gì nên thà là ko nói cho đỡ… vã”, nhưng mà tôi đâu có càm ràm vụ ai xì-pam trong nhà mình đâu, chỉ những dòng “mình thấy thik câu chuyện này” hay “nó khiến mình thấy thú vị” cũng làm tôi thấy công sức mình bỏ ra là đáng lắm chứ ạ… Nhưng ko fải reader nào cũng thấy thế, cứ fải có vài người chạy lên bù lu bù loa hằng tá hằng tá lí do để bao biện cho cái sự vô tư đến vô tâm của mình, rồi thì thiên hạ nghiễm nhiên ngồi hưởng phủ phê trên mớ công sức editor chúng tôi cày mà chả thấy tội tình gì nữa, vì đã có người đồng hội đồng thuyền típ thêm nghị lực cho họ làm cái việc vô tình ấy. Rồi mấy chốc, lời ca cẩm của editor tụi tôi trở thành vô lí và vớ vẩn ko thể tả trong những cái đầu hay wên (wên công sức chúng tôi bỏ ra, wên mất chúng tôi làm ko phải là công việc mà vì sở thik nên cần những người đồng sở thik ủng hộ hay động viên thế nào, wên cả nói lời cảm ơn khi bạn được nhận cái gì đó. vậy là cứ vô tư nhận ko như chuyện nó vốn fải thế, cho dù thật ra thì ko fải thế đi nữa.)

      Nếu ai cũng thấy cần fải còm thật chất mới có ý nghĩa vs xứng với công sức của chúng tôi bỏ ra, hẳn tôi đã đóng cửa cái wordpress này từ lâu, vì… quá chán!!! Mình mình edit mình mình coi thì cũng hơi nản, vì thường tôi sẽ ko chờ edit hết nổi mà coi QT 1 lèo từ đầu đến cuối lun, sau đó thì có trời mới way trở lại mà edit cho nổi. Nhưng mà, vừa edit vừa nghĩ ngợi “hình như chả mấy ai thik truyện này” càng khổ sở hơn cả trăm lần ạ. Cúi cùng thì như bạn đã nói, rơi vào trạng thái tự kỉ (mà theo các bạn thì lối tự kỉ này rất zô zuyên chăng?). Nhưng nếu các bạn ko thể đọc bằng niềm tin, thì hãy nhớ lun rằng tôi cũng ko thể edit bằng niềm tin ạ (đôi khi tôi thấy cái niềm tin này nó vô lí và vớ vẩn chán, còn bạn?)

      Dù sao cũng cảm ơn bạn đã trích wỹ thời gian hạn hẹp để dành cho tôi những dòng tâm tình này. Dù rằng tôi ko mấy ấn tượng với nó wá, vì những lời này tôi đã thấy wá nhìu chăng? dưới những con chữ và reader khác chẳng hạn. Và ko mún có ý típ tục nhìn thấy những câu tương tự ạ. Tôi xét thấy đây là nguyện vọng hoàn toàn chính đáng của tôi và tôi thấy cần phải nói rõ với các bạn, để tránh sau này chúng ta cứ típ diễn tình huống này, níu có chạm tự ái của bạn (vì nói cho cùng ngoài việc bao biện cho chính mình và những người khác, thì bạn cũng xuất fát từ mục đích muốn cổ vũ tôi cả thôi), thì cho tôi gửi lời xin lỗi.

  4. My VAIO is nice as usual =)) H tớ đã có thể óanh Tiếng Việt có dấu nè 😉
    Truyện của tớ nếu ko năng kiểm kê thì rất dễ tẩu tán theo các đường sau : 1. Mẹ tớ mang cho cháu nó … chơi OMG, mà cháu tớ 3 tuổi, nó thích gặm và xé hơn là đọc 2. Bạn mượn quên đòi, đòi xong nó quên … trả. Vậy nên tớ xót xa lắm >.<
    Cố lên cố lên, tớ muốn đọc lắm…
    H đang ol trộm nên chưa gửi nhạc cho bạn được. Hay để tối về viết 1 entry cảm nhận rồi mời bạn qua đọc nhỉ 😉
    See ya ne~

    • Cái vụ mama đưa sách của chúng ta cho em vs cháu chơi thật khó hỉu, tớ cũng bị nè, vì thằng em họ tớ mới 5t đã biết đọc rùi, ko cần ai dạy cả, nó tự coi tivi tự biết (nên cũng có vài chữ ngu), e hèm, lúc nó bùn thì có nguy cơ bị… xé, lúc hứng lên thì… giấu, tớ mà mún đi tìm cũng mệt.

      Sẽ cố, sẽ cố~~~

      Oki, viết nhé, tớ chờ đêy 😉

  5. Hu hu.. To xin loi vi tu nhien em lapchan e ih dien k mo dc VNI ma type tieng Viet, ko dau nen ban co doc dum t voi.
    Noi dung ra Diec Phong ko qua hoan hao, anh ay lam moi viec bang chinh suc minh, anh ay “nghi~” minh` bi. da’ thoi chu ko fai the dau ;)) To spoil luon vi ro rang cau co the suy ra do cot truyen ko qua moi la va dac biet nhung to thich mach truyen va tinh cach cua ca 2 nhan vat chinh 🙂
    Tinh Khong Lam He to doc moi bo nay ha… Dao nay hay bi dau dau, ko biet co phai hit dc may phong xa tu Nhat hay ko nua nen t cung lam bieng doc nhieu. Het dot tu ki nay t se quay lai doc ENG fic, quay lai may cai angs fic to bo do do cho lau qua ma hem co chap moi =_____=
    Tai sao t cu du bam vao cai topic nay vi that su to rat thix BWCLNV… To that su mong dc doc tu dau den cuoi tren blog cua ban nen du the nao thi to van la nguoi mong cho nhe, du co the nao thi mong ban se nghi la co to dang mong ngong ma co gang 1 chut nhe :X
    H to lai dang nghe KATY PERRY, to thix chi. nay, nghe cho len cot tinh than dang sut. sui` tham hai ne 🙂 jia you, ai peng you :X

    • Chẹp, tớ chưa rớ BWCNV nữa nà, nhưng nghe cậu bảo thế tớ cũng cố nhảy wa cày đây, có đìu phần B nó chả dài hơn phần A được mấy =)) (chia kỳ thiệt, đến phần cúi edit hộc máu lun í, mà tớ chịu, chả bik cắt ráp làm sao khác đi…). Đang edit tới khúc pé Cảnh po po xì anh Thiển ùi ;___;

      Tớ chưa nghe nhạc của ss í, nhạc tớ nghe trên tinh thần… ăn theo là chính, như em gái tớ mở cái gì thì tớ nghe cái đó = =, sách cũng vậy, nó mua gì tớ đọc đó, lâu lâu mí có chuyện tớ xì tiền mua sách, dù lúc này tớ năng đọc ghê gúm (nhưng đọc onl hơi khó vì lap-chan tớ mát nặg lắm, cứ chuẩn bị tinh thần đưa nó xuống núi thâu) vs lun miệng kiu ca sách nó sao mà ít thế, đòi bạn trả lại mấy cuốn bị mượn đêy (ngộ! em tớ cho mượn trên tinh thần… never đòi lại hay sao í, thiệt ra hình như cũng có đòi nhưng nước đổ đầu zịt thui chứ ko phải nước chảy đá mòn = =!!) Bữa nào cậu có thì cho tớ cái link của ss í nghe thử nhé.

  6. Ah. Tân Di Ổ 😀 Cũng được lắm. Bạn cứ đọc tất cả các bộ của nàng ấy đi, cũng chả biết phải cm thế nào, chỉ 1 từ là “thích” 😀
    Về anh Lăng của bạn Lương Thần. Anh ấy ko hoàn mĩ, anh ấy bị đá, anh ấy đau khổ, anh ấy hâm, anh ấy thù dai nhưng ko trả thù được vì lỡ yêu cái đứa nó đá anh ấy như trúng tà =))… Anh ấy ra vẻ cay nghiệt nhưng anh ấy là 1 thằng ngốc ko hơn nên yêu anh ấy lắm. Tớ có cảm giác nếu như anh GACKT nhà tớ ảnh có yêu anh nào chắc cũng y như Lăng Diệc Phong mất… Anh ấy cũng có vẻ như Hà Dĩ Thâm nhưng con đường anh ấy đi lên gian truân hơn (tại khổ sở vì em yêu hơn + phải lăn lộn làm trái ngành trái nghề chứ ko đc như anh Hà ra trường làm Luật Sư rồi đi lên như diều, lại ngớ ngẩn hơn =)))
    Thôi chết tớ đả kích hình tượng anh ấy quá, coi chừng bạn hết muốn đọc =))
    Bạn ở SG hử? hay chắc cũng trong miền Nam. Tớ thì ở HN, phải chi bạn ở gần gần tớ quăng truyện của tớ qua bạn đọc đỡ mất công mua tốn tiền ;))

    • Nói thêm với bạn vì mấy cái vụ reader dzô dziên nữa. Bạn lơ đẹp cho rồi. Hoặc có nói rồi cũng đừng để trong đầu làm chi. Có thù tất báo nhưng cứ để tự nhiên dịp thích hợp thì báo chứ suy nghĩ về nó quá mệt óc lắm. Anw, banzai ne~ 😀

      • Cậu ạ, mí lời đó tớ xả ra trong cơn máu nóng thui, tới h xìu hết rùi, rốt cuộc thì cũng đâu rảnh tới mức ấy, làm như vậy vừa khổ dân tình vừa khổ mình. Mà níu người ta thấy ngại thì cũng ko cần fải nói nhìu sẽ tự động phắn, còn ko biết ngại thì tớ có đổi pass lắm khi cũng dùng mail mới xin như thường thôi.

        Hùi tối wa tớ có đọc chap đầu, hóa ra anh í xuất hiện bảnh toảng là thế mà lại bị đá sao (sốc hàng thiệt >__<). SS nì còn mí bộ nữa ó, cậu có đọc chưa? Lúc tớ tìm trên mạng thì thấy nà.

        Còn hình tượng anh Lăng hẻm có gì bôi bác cả, bao giờ nhìn mí anh wá hoàn mỹ tớ cũng chưng hửng vì cảm giác thực ảo lẫn lộn, nói chung là xa cách wá. Anh đẹp giai, anh tốt mặt này thì anh cũng fải khiếm khuyết mặt khác =)) thế anh mí người (miễn đừng có ngu tới mức dân tình tức hộc máu là ổn cả. Tớ thấy danmei có nhìu anh tâng lên mây wá trời, nào anh đẹp, anh thông minh, nhưng anh ko thể hiện các mặt đó ra, mà để thiên hạ thấy anh như đứa ngố, rùi cả bọn thi nhau chửi anh te tua như mền rách, mà anh bị chửi đáng tội lắm =))

        Xui xẻo gì đâu, tớ ở SG, đành fải lên mạng lục lạo ăn bám bác GG ;___;

  7. nói thật ra thì trog mí truyện bạn edit mình mê bkkl nhất. Tại bạn edit rất giàu cảm xúc(mình mê từ yaoiland bay tới bên này) đó là truyện đầu mình đọc và kạ kứng lun. Còn truyện này có vẻ gì đó hơi “ngang tàng” và đi sâu chuyên môn quá! Hjc. Giờ mình cũng đag chờ 0D của bạn nè! Mình thích kiểu như thế! Mình hi vọg là không chỉ bkkl là tuyệt phẩm duy nhất của bạn đâu. Cố lên bạn nhé! Đừng bi quan ^^

    • Bộ nào tớ cũng thik (chuyện, hẻm thik sao edit), nhưng mà chắc tớ bấn bộ nì hơn cả, cực kết giọng văn và nhân vật trong đây, mà kỉu 0D tớ cũng thik, có lẽ sau này sẽ nhắm vài bộ của 2 ss này nữa (níu có cơ hội + time, vì thực ra tớ tính chọn nhìu tác giả xem mình hợp giọng văn ai hơn). Còn ss Lâm, tớ thấy đọc thì thik mà edit thì… đau đầu wá = =!! (khuynh hướng sau nì của tớ chắc là kỉu “ngang tàng” thế nì, ko thì kute kute như 0D, cúi cùng là hài hài, còn ngược wá thì… tớ đỡ hẽm nổi nữa =”=)

  8. dạo này bận nên hok ghé wp của nàng. hix. nàng ơi, sao lại nỡ để chúng tự sản tự tiêu? nàng mà bỏ dở thì chúng ta biết làm sao đây? nếu hok có nàng edit thì mấy bộ này cho ta đọc bản qt, đến tết công-gô cũng hok hiểu được bao nhiêu. biết việc edit truyện rất vất vả nhưng vì chúng ta, nàng đừng bỏ dở nhé. luôn ủng hộ nàng. 5ting!

    • Hị hị, cứ tự nhiên đi, tớ cũng ra tay add bừa chứ có hỏi han ai đâu, wá trời người hỏi bik bao giờ cho xong, mà thiệt ra, tớ nghĩ có nhìu người add càng thik (chả fải mở blog là để thía sao?). Tớ add cả của cậu lun nhé >.<
      Độ rày tớ đang tính lấn sân wa coi ngôn tình, mà chưa bik đi đâu về đâu nà (aka chả bik bộ nào đáng chọn mặt gửi vàng), để bữa nào tớ nhòm thử bộ cậu nói (còn bi h khổ lém, tại rùa mà còn ham hố nữa mà =o=).

      • Hê, tớ ko thích ngôn tình mà pink kute nên bị dị ứng Minh Hiểu Khê. bạn cứ đọc thử mấy bộ của Cố Mạn (nếu bạn chưa đọc íh): Trọn đời bên nhau hay Yêu em từ cái nhìn đấu tiên 😀 He…. Bộ Sự chờ đợi của Lương Thần tớ đang đọc dở là của Tình Không Lam Hề, cũng đc đc. Mấy anh nhân vật chính phúc hắc làm tớ bị bấn >w<.
        Đã nhìn thấy wp của tớ trên list friend của bạn. Thanks~ chuuu~

      • Í í, hai người này tớ bik nha, Minh Hiểu Khê thì tớ coi 1 bộ j mà Sẽ có người iu em thay anh rùi (ko bik có đúng hem nữa), coi xong mún nhũn ra vì cả tấn ướt át nó dội vào người (chả là tớ có tinh thần chịu đấm ăn xôi lém, cứ nghĩ mình đã lỡ sa chân thì ráng mà lết cho hết, có đìu, lết hết ùi bắt đầu chửi tác giả wó trời, nào là chiện như zị mà cũng vik ra cho đc, ùi thì zị mà cũng tốn time đọc cho đc, sau đó thấy tên ss nì là né dài, cộng vs hùi đó chưa có danmei thì còn ráng lê bước theo nó đc, chứ h…. never).

        Còn Cố Mạn nha, coi hết cái Trọn đời bên nhau ùi, nhưng coi wa Yêu em từ cái nhìn đầu tiên, tớ cũng hơi bị ngán ss í, ở chỗ là sao anh nhân vật chính của ss, anh nào cũng hoàn mỹ wá zị, hoàn mỹ tới hơi bị vô lý = =, tớ còn ráng lết đc chút chút là nhờ ngoài trừ hoàn mỹ anh còn có tính thù dai + trả thù độc địa là dễ thương nà ^.^ (mà thời nảy thời nay có danmei òi, nên cái này cũng khó cố tới cùng lắm.)

        Tớ đang tính đọc mí truyện của Ô Tân Dĩ hay Ô Dĩ Tân gì ó (vì chưa đọc bộ nào của ss nì nên cũng hem nhớ nổi tên ss = =!!), cậu đọc wa bao h chưa? Có thì cho tớ cảm nghĩ coi có nên đọc hôk đi…

        Để tối nay tớ coi thử cái Lương thần cậu zí thịu, coi ảnh hắc phúc thía nào >o<

        p/s: mà add blog có gì đâu mà thanks, thik thì add thâu mà, dù sao cũng ^3^

  9. Ah. Đầu tiên tớ cũng hớn lên tìm Quand tu ne m’aimes plus sau ko thấy nên đọc kỹ lại hóa ra anh Lăng ảnh sáng tác =))… Thế nên trừ khj truyện này nó đc dựng thành film ko thì chả đào đâu ra Quand tu ne m’aimes plus có style Psy.
    Chỉ có Si tu ne m’aimes plus (Nếu em ko còn yêu tôi nữa), bản này thì là đặc ballard nên tớ mới ngồi nghe nó mà cười sằng sặc khj tưởng tượng 1 ngày anh Lăng hát nó cho Nghi Cảnh nghe =)) >>> nhảm điên.
    Còn về Lăng Diệc Phong, là anh nam chính trong 1 bộ ngôn tình của Lam Hề <> con người phù phiếm chỉ khoái đẹp. Sau mang về đọc thì thấy quả thật nó hay (may ghia), tên bộ này là SỰ CHỜ ĐỢI CỦA LƯƠNG THẦN. Bạn đã đọc chưa?

  10. Thực ra cả 2 lần rồi tớ cm cho phần này tớ vẫn chưa đọc xong (nhìu chiện phải làm quá), h mới là cm cho chính chap 2A:
    – Thứ nhất là: ngắn quá, bạn cắt ngay khúc muốn đọc tiếp T__T, thực ra là lúc nào cũng muốn đọc ngay và luôn. Bữa đầu đọc 1 mạch 3 phần của chap 1 nên h đọc đc 1 khúc thấy “bâng khuâng” quá
    _ Thứ 2 là: á, tớ yêu cách tác giả dịch tư thái của anh Lăng khi hát. Tớ luôn thích các bác guitarist hơn, có lẽ 1 phần do các bác íh luôn thể hiện tình yêu với cây guitar của mình rõ ràng lắm.H cũng thấy tình cảm này của 1 vocalist với cây mic (dù mic mỗi lần mỗi khác, với cả Lăng ca coi nó là bạn Nghi Cảnh 😉 )… Thích thích…
    _Thứ 3 là tớ cũng muốn biết Lăng ca hát Psy cái bản Quand tu ne m’aimes plus nó dzư lào… Psy bằng tiếng Pháp, ko tưởng tượng nổi. Và khâm phục tác giả thêm 1 phần nữa do ngoài Psy chắc ko có thể loại nhạc nào hợp với 1 người như Lăng hơn…
    P/S: nhảm tí, dạo này bị có cảm tình với 2 anh Lăng, anh Lăng Thiển của Nhan Nhan với anh Lăng Diệc Phong của Lam Hề. 1 anh cong, 1 anh thẳng nhưng anh nào cũng kool. hehe….

  11. CK aka Calvin Klein , Dior aka Dior, Annasui aka Anna Sui =)) =)) là 3 nhãn hiệu thời trang nổi tiếng. Bản thân tớ ko phải tín đồ hàng hiệu gì đâu nhưng ko hiểu sao lúc lập cái acc ấy lại lấy thế.
    Tớ cũng hiểu tâm trạng muốn người khác thưởng thức cái mình làm ra, ko khác gì khj tớ nấu cơm thì tớ cũng muốn cả nhà tớ ăn sạch bách.
    Hehe… vậy có gì bạn cứ hỏi nhe, tớ cũng rất vui nếu có thể giúp đc 1 chút xíu gì dù là nhỏ nhất 🙂
    Hugggggggggggggggggggggg

      • Thứ 1 này: Tớ cũng bik nó ngắn, mà tớ chả làm cách nào đc. SS Nhan chơi ác wá, fải ss í chia làm 3 phần như chap 1 thì tớ khỏe, đằng nì lại cắt ra 5 phần, níu tớ chia 2-3 thì chắc tớ die wá, còn chia 2-1-2 thì phần giữa cụt hơn 2 phần trc kinh khủng, đành fải cắt làm 4, 2 fần cúi chập làm 1 ;___;
        Mà tớ phải nói vs cậu 1 điều, bi h tớ có mún xẻ cái thân mình ra làm 3 miếng (để edit 3 bộ) thì cũng chỉ có 1 em lap-chan, ko bik tớ làm sao làm ăn đây, mà còn đèo bồng, ôm xô cho nhìu mí chik >”

        ___<).

        Thứ 3: bữa trc tớ lên Youtube tìm thử bản đó, nhưg mà cũng ko chắc chắn phải nó hôk nữa… Mà ss Nhan hình như kết chuyện về giới nghệ sĩ lắm sao ó, thấy ss ko ca sĩ thì cũng người mẫu…

        p/s: tớ cũng nhảm lun, anh Lăng Diệc Phong là anh nào zị?

  12. Ôi, cho tớ ôm bạn cái nào. Thật ra trước giờ tớ đọc blog bạn cũng nhiều nhưng nếu cứ ko ở nhà (nghĩa là ko nhớ acc lẫn pass) thì tớ cũng không muốn com [ôi, tội lỗi]…
    Thôi bạn cứ theo xu hướng làm vì thích đi, ai hiểu và trân trọng sẽ chia sẻ với mình, cái đó còn đáng quý hơn mấy cái spam hen.
    Nếu bạn mất quá nhiều thời gian vào thuật ngữ âm nhạc thì mình có đề nghị thế này: có cái gì bạn không rõ cứ ném mình giải thích hoặc nếu mình cũng không biết nữa thì sẽ tìm hiểu luôn. Lại nữa, anh Lăng chơi psy rock tuy ko phải món khoái khẩu nhất của mình nhưng dù sao cũng là rock (mình thích Visual Kei và Alternative hơn).
    Thân mến.
    P/S: I love your work.
    Y!M của mình (trog trường hợp bạn muốn llạc): ckdiorannasui <<< nghe nó stupid kinh 😀

    • Ừ, lúc làm fải ráng tự an ủi mình như thế, nhưng mà làm mãi ko thấy bao nhiu người fản ánh í kiến í cò gì, chả bik người ta thấy sao, tự an ủi miết cũng tủi, đành phải la lên cho mọi người cùng bik, coi như để xả xì-trét, mà ai thường tình thì gửi vài câu an ủi vết thương nhòng hộ tớ, để tớ có động lực đi típ = =!!

      Nói thiệt nha, hùi xưa tớ có ngồi dịch mí cái truyện nước ngoài, tính làm gần hết mí post, ai dè hổng có ai động viên (aka cầm roi dí tớ), tớ chỉ lết được tới chap 5 là cho nó… an giấc ngàn thu lun (một minh chứng bẽ bàng cho cái sự lười của tớ, mà hùi ấy bộ nào đi đc tới chap 5 là tớ mừng rớt nước mắt chứ chả chơi nha =”=). Nên hồi mới edit danmei tớ hạ quyết tâm, làm tới đâu post tới đó, đặng cho tớ động lực vs nghĩa vụ lết tới cùng (chứ chả tử tế gì cho cam, đành bắt mọi người chờ đờ con mắt thâu).

      Tình hình là hôk phải tớ ham mê gì âm nhạc (tớ có nghe, nhưng chủ yếu là mí bản như nhạc Trịnh thâu à, nên cậu cứ coi như là tớ mù nhạc đi), vì tớ hôk hề đọc trước nên mí đâm đầu vào ổ kiến lửa thí này đây, nhưng mà đã đâm vô rùi thì khó mà chòi ra, tớ tìm thì đc nhưng ko chắc ăn lắm, nên có nhà tư vấn vẫn tốt hơn. Tình hình là níu âm nhạc còn ám bộ này hoài thì tớ níu áo cậu dài dài *trớp trớp mắt*

      Thank cậu nhìu nhìu hén

      P/s: tớ chả bik cái nick í nghĩa là gì âu, nên hôk thấy nó stupid (mà cậu cứ an têm, đặt nick chưa bao h là nghề của tớ, nên tớ cũng thấy mình đặt stupid ghê gúm)

  13. bức xúc, bức xúc roài, nguội nào sis ơi.Em cũng là một đứa hay đi đọc ké, có mấy khi com đâu, tùy người mà em cũng com đấy sis ạ ( người nào em quý lắm mới mở lời đấy nhé =))) cũng có một số người hay đọc chuyện bằng đt, như em chẳng hạn, lên nhìu lúc có khó com lắm sis ạ, đừng nóng sis nhé, có người lười nhưng có người không com đc lên sis cũng đừng bùn vì mình không hay đc com hay vote nhé =)) ( hợ hợ, hum nay tóm đc cái wifi chùa nhà hàng xóm, mới com nhìu đc cho sis đó nha =))))

    • chùi em ko bik đâu, lăn từ BKKL wa đây có 1 sự hụt hẫng dã man, dù bộ đó vote ko cao lắm, nhưng bù lại có nhìu người chịu khó tâm tình, dù ss dịch còn thua rùa bò, nhưng mọi người vẫn chờ và ủng hộ rất nhìu. Wa tới mấy bộ này thấy lòng héo hắt wá, cảm giác như trừ BKKL ra mí bộ khác đều bị ra rìa, xong BKKL chắc chả còn mấy ai nhìu chiện vs ss như em nữa, nghĩ mà đau đớn cả cõi nhòng, 55555555555555…..

      • ss ak, họ hôk đọc thì thoai, em vs ss đọc, mìk làm edit là để cho zui cơ mà ss, cố lên ss ơi, tềnh hềnh là từ nay em sẽ khó com cho ss roài, sắp phải thi tốt nghịp lại còn phải thi đại học nữa hizx hizx, em đang sợ trượt lắm ( vs tềnh hềnh học hành kụa em thì tỉ lệ trượt cao lắm :(((((((). Em sẽ vẫn ủng hộ ss nha, cố lên ss nha :X:X

  14. hị hị,giành tem a
    ta thấy thương nag quá đi,mấy bộ nag đang ôm toàn bộ chất chết đi được,nag mà bỏ rơi hủ nữ lúc này thì chỉ có mà đi đầu xuống đất theo nag thôi
    hihi,vẫn thấy xin lỗi vì cái vụ nhầm tên của nàg ,tại nag với zinnia là ta hay nhầm nhất đấy ,cùng liên quan tới tiểu lạc mà
    nói linh tinh nhiều quá hihi
    dù ko thể hô hào mọi người là vào ủng hộ tinh thần nag được,ta đành mang tấm thân nhỏ bé này đồng cam cộng khổ với nag vậy,chỉ mong nag vực dậy tinh thần na
    những chap mới của mọi người,đặc biệt là nag,ta luôn sẵn sàng chờ đợi,bởi biết mình sẽ được gì khi bỏ ra công sức như vậy,sự cẩn thận và hết mình mới là điều quan trọng nhất của công việc edit đòi hỏi những đức tính ấy
    yêu nag nhiều
    P/S : cái chap này may mà nag ko đặt pass ko thì khóc ko ra nước mắt mất ,anh Thiển thì ko cpnf gì để nói nữa roài,yêu em Cảnh nhà mình chết đi được mà cứ đòi làm cao,sau này mong là hối ko kịp na
    yêu nag lần nữa

    • nàng thật tử tế, đi đến đâu cũng thấy nàng ra tay an ủi editor *trớp trớp mắt*

      Có điều mấy bộ này tình hình ko khả wan lắm, ít ai coi (thực ra là ra vô 200 mấy chục lượt hoặc hơn mới đc khoảng 20 cái vote), ta cũng nóng máu lắm rùi, chắc khúc sau cài pass khỏi gợi ý gì hết cho nhẹ người (Nàng yên tâm, níu có làm vậy, ta sẽ gửi pass cho nàng và những người đã từng còm cho bộ này). Nói chung thà ít ai đọc thì cảm giác đỡ bi wan hơn là có người đọc mà im hơi lặng tiếng, hổng bik đâu mà lần… (nói ra thì BKKL chap 1 gần 2k lượt cũng chỉ có >60 vote, thật là dã man)

      Còn vụ nhầm tên cũng ko có gì đâu, chỉ là cái tên trên mạng, vốn dĩ ta cũng lười đặt, lấy đại tên 1 cái cây thâu *gãi gãi đầu*, lần trc ta cũng định nói ko có gì, nhưng thấy ở nhà Jinhee mà mình 8 hoài thì kì wó, nên thôi.

      P/s: sao nàng chĩa mũi dùi zề phía anh Thiển thế, ảnh cũng có nỗi lòng chứ bộ, ta thấy tâm trạng ảnh còn thê thảm hơn pé Cảnh mừh ó__ó

      • trời,tử tế gì đâu,chẳng qua đọc Lâm tỷ cứ ngồi luyện QT thì mới biết các nag vất vả thế nào để có những câu văn mượt mà,giải thích tất cả những từ khó hiểu,ôi nghĩ đã váng cả đầu
        ,chỉ là ko muốn các nag nản lòng thôi,các nag xứng đáng nhận được sự cổ vũ mà
        Ta mà ghét em Thiển thì chỉ đi đầu xuống đất thôi,ta thích em ý kinh đi được,người đâu mà hợp với em Cảnh kinh dị,hịhij
        bộ này dễ thương ,mà ta cũng thấy tin tưởng là nag ko bỏ em Cảnh được ,nên sẽ cố ủng hộ các nag

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s